Lượt Truy Cập: 1,852,133
Đang Online: 76

 

Tuyển Tập Ảnh Nghệ Thuật Sen Việt

Những dòng chữ, những câu thơ trong “Những dòng lưu bút”, tuy đơn sơ mộc mạc, nhưng rất chân thành. Chính điều đó là nguồn động viên, cổ vũ, làm tôi vô cùng vui sướng và hạnh phúc, tăng thêm sức mạnh, để niềm đam mê trong lòng tôi rực cháy để tôi có thêm nghị lực và kiên nhẫn. 

Xem Tuyển Tập Ảnh Sen Việt

 

Để đôi chân tôi mạnh thêm, để tôi có thể lội xuống bùn, ngâm mình dưới nước nhiều giờ, dù nước sạch, nước dơ, nước ô nhiễm, hay kể cả trong nước phèn. Để đôi tay tôi đủ mạnh, đủ sức chống đỡ đứng dậy sau mỗi lần nằm ngửa trên bùn để chụp được những cảnh sen vươn cao trên trời, Sen vui đùa trong gió hoặc Sen ấp ủ, buồn vui. Để tôi có thể còn mỉm cười một mình sau mỗi lần bấm máy vì thấy càng gần Sen càng thấy Sen càng đẹp, một vẻ đẹp, một nét đẹp mà ít loài hoa nào có được. Càng chụp Sen nhiều lần, càng “thâm nhập” nhiều hồ Sen, ao Sen càng ngắm nhìn Sen để chọn những góc nhìn, góc chụp, tôi cảm thấy mình càng say mê Sen và thích thú dường nào. Nói vậy chứ không phải đơn giản, cứ chọn góc nhìn, góc chụp là xong, tôi phải suy nghĩ, tưởng tượng, những đóa hoa Sen, gương Sen, những đài Sen, những lá Sen kia “Chúng đang làm gì thế?” có phải chúng đang trò chuyện, đang tâm sự, đang đùa vui, đang giận hờn, hay tự hào dù là từ bùn lầy, nước bẩn, ta vẫn vươn cao, tỏa hương thơm ngát cho đời… Rồi tôi mới bấm máy. Ôi! Đẹp quá tôi mỉm cười mãn nguyện nhưng rồi tôi chợt buồn, chợt vui, buồn vui cho thân phận loài hoa Sen, cho thân phận con người. Cứ thế ngày qua ngày tôi càng thích đi chụp Sen mà phải nói “mê” mới đúng. Ngồi xem lại những bức ảnh mình đã chụp, mình tự suy ngẫm lại, mình thấy mình hạnh phúc và sung sướng.  Sao mà Sen đẹp thế này, Sen mang nhiều tâm trạng, suy tư…cứ thế là tôi lại đi, đi bất cứ nơi đâu có Sen dù xa dù gần, mặc dù Sen ở đâu cũng có, gần nhà, một vài cây số, hay cả ngàn cây số, Sen ở đâu lại chẳng giống nhau, như Người ở đâu chẳng có, Người giống Người…., nhưng sao tôi cứ mãi đi tìm. Tìm cái gì đó “Một cái đẹp có tính chân, thiện, mỹ có tính triết lý của nhà Phật, có tính nhân bản của con người và của một loài hoa”.

 

Nguyễn Á ơi, hãy cho tôi bắt chước tên gọi đề tài Á vừa triển lãm “Họ đã sống như thế đấy” để nói với mọi người rằng “Sen đã sống như thế đấy”.

           Ôi, hạnh phúc và sung sướng thay!